Cùng lúc với những chiếc xuồng cập mạn, cánh thủy thủ tàu cánh ngầm ùa ra hành lang của tàu tận tình đỡ khách xuống những chiếc xuồng đang áp sát mạn tàu. Sau khi nhận đủ khách, người lái xuồng lập tức nhấn ga "taxi biển", chiếc xuồng như con ngựa tung vó trước sóng nước làm khách bật ngửa người ra lưng ghế. Chiếc xuồng lại lao vút như tên bắn nhằm cảng Mũi Ngọc.
Không biển taxi, không đồng hồ đo cây số, không đồng phục, hội "taxi biển" ở Móng Cái (Quảng Ninh) cứ thu 200.000 đồng/chuyến từ Mũi Ngọc ra đảo Vạn Gia. Những chuyến chuyển tải từ tàu cánh ngầm cũng không ngoại lệ, 200.000 đồng/chuyến cho số khách lên đến chật ních mới thôi. Giá 200.000 đồng không phải rẻ đối với một, hai khách đi taxi, nhưng nếu đi 7-8 người thì giá chịu đựng được của dân buôn hàng Trung Quốc. Mặt khác, dân "taxi" phải lấy giá ấy vì những chuyến lượt về của họ thường không có khách, nếu lấy rẻ không bù nổi tiền xăng dầu.
Lượn vòng vèo
Mão "mèo", 48 tuổi, một tay lái "taxi biển" chuyên nghiệp có hơn 15 năm cầm lái ở khu vực đảo Vĩnh Thực (Móng Cái), cho hay anh em vùng sông nước, biển trời mênh mông nơi địa đầu Tổ quốc cứ gọi vui những chiếc xuồng chở khách là "taxi biển", chứ thật ra ở đâu cũng vậy, nghề "taxi biển" ở Móng Cái hình thành cũng do nhu cầu. Đảo Vĩnh Thực vốn nằm cách bờ biển đất liền 5-7km, muốn đi ra đó, từ xưa tới nay chỉ có cách dùng thuyền. Ngày bé, Mão "mèo" cùng anh chị em trong gia đình chèo tay, sau này có thuyền máy, canô thì mới đầu tư để chở khách. Mà cũng chỉ từ khi có canô, nghề lái thuyền khách trên biển mới được gọi bằng cái tên "taxi biển".
Mũi Ngọc có khoảng 30 đầu "taxi biển" với hầu hết tay lái là người địa phương, từng có không ít kinh nghiệm kinh qua sóng gió, bão táp trên biển, lại thông thạo luồng lạch trong vùng nên hành khách có thể yên tâm đến 100% khi lên "taxi". Từ Mũi Ngọc nhìn ra đảo Vạn Gia chỉ thấy một chấm xanh mờ, tưởng Mão "mèo" sẽ cho chúng tôi đi "taxi biển" ra đảo Vạn Gia với một đường thẳng như kẻ chỉ nhưng hoàn toàn không.
Chiếc "taxi" của Mão "mèo" lượn với tốc độ 40km/giờ đi vòng vèo trên biển để tránh đá và những ụ cát ngầm không khác gì những cua tay áo của những đèo dốc Tây Bắc khiến khách nôn nao. Mão "mèo" nói to trong tiếng gió: "Phải đi như vậy để không chạm vào những ụ cát dễ tung người xuống biển như bỡn. Năm ngoái có thằng đã hất cả đám khách xuống biển rồi, nước xuống nhanh quá, nó không tránh kịp doi nên "taxi" ở lại, còn lái và khách thì xuống biển hết".
Cứu hộ
Theo qui định bất thành văn của dân vạn chài vùng biển, người trẻ dưới 25 tuổi không được cầm lái "taxi biển" bởi họ chưa đủ kinh nghiệm. Đừng tưởng mặt biển khu vực này mênh mông thế mà thích lượn, thích tăng tốc chỗ nào cũng được. Đã không ít trường hợp "taxi" đang chạy bỗng tung lên trên không rồi lại rớt xuống biển hay "taxi" đang chạy bỗng khựng lại, còn người lái bắn ra khỏi ghế vì vướng phải những ụ cát, doi cát ngầm nhan nhản dưới mặt biển. Những vụ tai nạn kiểu như vậy quá bình thường đối với dân "taxi biển". Hầu hết những đám lái mới vào nghề, dù đã thông thạo luồng lạch vẫn bị va chạm do chưa có kinh nghiệm điều khiển canô. Thế nhưng, dù biết lái hay không thì khi xảy ra sự cố gì, cánh "taxi biển" lại hết mình cứu hộ.
Ông Nguyễn Ngọc Bách, phó giám đốc Công ty TNHH Mũi Ngọc, kể lại vụ tàu cánh ngầm va chạm vào các tàu chở hàng do sương mù cuối năm 2007 khiến hàng chục người bị thương, trong đó có ba khách nước ngoài tử nạn. "Năm đó, nếu không có cánh "taxi biển" hỗ trợ kịp thời thì hôm đó hàng trăm hành khách sẽ bị nguy hiểm đến tính mạng" - ông Bách nói.
Cuộc cứu hộ đó kéo dài hơn ba giờ, chỉ tính riêng tiền dầu máy, xăng xe cho mỗi "taxi" cũng đến cả triệu bạc, chưa kể công sức bỏ ra, nhưng khi những người có trách nhiệm có ý định bồi dưỡng tiền thù lao, tất cả anh em lái "taxi" đều từ chối bởi thấy bà con bị thiệt hại nặng quá, giúp được chút nào hay chút đó thôi.
Trung tá Phạm Trọng Tuyên, đồn trưởng đồn biên phòng Vạn Gia, nhận xét: "Trên bờ thì taxi kiếm ăn là chính, còn dưới nước họ còn làm được nhiều điều thiện hơn nữa, nhất là nơi đầu sóng ngọn gió như Móng Cái".
Đ.H.LỰC - MINH QUANG |