Bỏ công một lần lên ca Trong câu chuyện kinh doanh, anh Trai hào hứng khi nghe nhắc đến doanh thu của mình, anh tự hào kể: Ngày trước lái xe cho tư nhân chở hàng cực lắm. Rồi có điểm thay ca của taxi Vinasun gần nhà, qua tìm hiểu anh em lái xe tôi nhận thấy hóa ra lái taxi cũng thật thoải mái, tôi quyết định chuyển sang lái taxi. Làm nghề này đòi hỏi người tài xế phải siêng năng, lên ngồi trên xe phải suy nghĩ chạy như thế nào để có khách, không thể ngồi một chỗ mà phải mở cuộc đua “săn” khách. Ngoài kỹ thuật chạy còn phải biết điểm nào thường có khách. Đặc biệt là giờ cao điểm phải chịu cực mới có tiền, mỗi lần xuống ca, doanh thu không dưới 2,4 triệu đồng, còn bình thường phải từ 3 - 3,5 triệu đồng/ca, thỉnh thoảng chở khách tỉnh doanh số tôi may mắn đạt ngưỡng 5 triệu đồng, những lúc ấy thật phấn khởi. Quan điểm của tôi là không chê khách, đi gần hay đi xa tôi đều đón tiếp nồng nhiệt, đôi lúc khách gọi nhưng đến nơi đã đi xe khác, tôi lại may mắn đón được một cuốc khách khác gần đó, xem như sự cần cù của mình được ông tổ đãi ngộ vậy.
Lái xe Đinh Duy Trai tại văn phòng Vinasun Taxi - CN 1
Đã ngồi lên xe rồi bỏ công một lần lên ca nên tôi thường chạy đến ba rưỡi sáng mới nghỉ, thành phố về đêm thấy vậy thôi chứ nhộn nhịp lắm, không sợ là không có khách. Vấn đề là khi chạy xe mình phải chú ý những nơi nào thường tụ tập đông khách ăn nhậu. Thỉnh thoảng tôi cũng chạy đến 7 giờ do chở khách đi tỉnh. Thời gian kinh doanh như thế doanh số tôi không cao mới lạ. Người ta thường nói cái nghiệp nó vận vào cái thân, đem bản thân tôi làm thí nghiệm quả thật không tin không được, ở nhà vài ngày là tôi bức bối ngay, tôi thích ở… ngoài đường hơn, quen rồi.
Tôi nói vui nhé, nếu chạy mà doanh thu không cao đội trưởng sẽ không vui ngay, mà anh ấy nhiệt tình sát cánh với chúng tôi như thế tôi không muốn mình làm người khác buồn, vả lại doanh số cao tiền mình được chia cũng nhiều, có động lực nên tôi càng quyết tâm cao, cố gắng chạy cho tốt, nhà tôi còn những 2 thằng nhóc chờ “mớm mồi”, không cố gắng không được. Theo ý kiến tôi lài taxi phải cần cù, nhiệt tình và phục vụ khách chu đáo. Bởi khách hàng là thượng đế, đã ra làm ăn cần dĩ hòa vi quý, nên khách muốn chạy thế nào tôi đều chiều, dĩ nhiên là trong khuôn khổ đúng luật, khi khách lên xe tôi luôn nói với họ: “Các bác ưng đi nhanh con đi nhanh, ưng đi chậm con sẽ đi chậm”. Có lẽ chính sự cẩn trọng ấy nên họ quý và thường gọi tôi chở đi chùa Bình Dương, Châu Đốc…
Muôn nẻo… chiều khách Khách hàng cũng muôn hình muôn vẻ lắm, đôi lúc gặp chuyện dở khóc dở cười, ví dụ có hôm tôi chở một vị khách nữ đi từ Pasteur về Phó Đức Chính. Về đến khách sạn, đồng hồ báo 70.000đ, bác ấy không chịu trả bảo rằng “Lúc trước tôi đi xe… ôm mất có hai mươi mấy ngàn, giờ sao nhiều vậy?”. Tôi giải thích mãi, nhân viên khách sạn cũng hỗ trợ thuyết phục nhưng bác ấy “ý chí vẫn vững vàng” gọi điện thoại cho công ty, được tư vấn là đúng giá, bác ấy mới “uất ức” quay sang tố tôi lấy đến bảy mươi mấy ngàn trong khi thực tế chỉ đưa cho tôi 66.000đ, may mà lúc đó có bảo vệ khách sạn làm chứng, gặp tình huống như thế tôi cũng chẳng biết làm thế nào ngoài… ngọt ngào với khách. Cái nghề dịch vụ mà, mỗi người mỗi ý, biết sao được. Nhưng chuyện ấy cũng chưa là gì so với chuyện chở khách say xỉn, có lần vào lúc 3 giờ sáng được đài báo có khách tại 18 Nguyễn Thị Minh Khai, tôi đến nơi thấy có 3 thanh niên đã túy lúy sau chầu nhậu thả ga, họ yêu cầu chở về Cần Thơ, tôi ngại quá nên lựa lời từ chối, lúc ấy có anh đồng nghiệp ở đội A11 đến, tôi trình bày tình hình, anh ấy đã nhận lời chở nhưng với điều kiện khách phải trả tiền trước, đàm phán trót lọt chuyến đi êm xuôi, sau này tôi biết anh ấy cũng là tay lái lụa về doanh số của đội A11. Qua lần ấy tôi học hỏi được thêm cách ứng xử của đồng nghiệp mình đối với khách hàng, vừa chở được cuốc khách vừa được khách đưa tiền trước một cách vui vẻ. Anh ấy hay thật. Bởi vì tôi đã từng biết một số đồng nghiệp đã từng bị đánh vì lẽ… dám từ chối, dám khinh thường họ không tiền, chở những bác này hên sui thôi.
Nhìn chung, như tôi đã nói trường hợp gặp nhiều nhất là khách phàn nàn về cước taxi, tôi nhẹ nhàng giảng giải cho họ hiểu rằng mình chạy cũng trả cho công ty nào có tham lạm tư lợi cá nhân, mong các anh chị hiểu cho. Thế nhưng cũng có những trường hợp ứng phó đau đầu. Tôi chở 4 người khách từ bệnh viện Triều An 2 (đường Lạc Long Quân), đến gần bệnh viện Hùng Vương (Q.5) 2 người khách xuống xe để đón xe buýt về Bình Phước, một chị còn lại từ Đồng Tháp về xa cảng miền Tây, đến nơi cũng không nhớ nhà kêu tôi vòng ra bến xe miền Tây cho chị ấy bắt xe ôm về, tổng cước trên 200.000đ, do người bạn chị đã trả trước 100.000đ nên chị chỉ cần trả trên 100.000đ, thế nhưng chị ấy bảo lúc trước mình đi có mấy chục ngàn, như thế quá nhiều không đúng cước phí, chị ấy gọi điện báo công ty, mặc dù được bộ phận hỗ trợ của Vinasun xác nhận cước phí không sai nhưng chị ấy vẫn ấm ức. Còn có chuyện kẹt xe nào phải chuyện mình thế nhưng khách Hàn Quốc tức giận đập xe ầm ầm tôi ức lắm nhưng cũng đành nhẫn nhịn, không muốn một phút nóng giận mà xảy ra chuyện làm ảnh hưởng hình ảnh công ty trong mắt hành khách. Qua hai năm kinh doanh, tôi đúc kết kinh nghiệm: Cái nghề này cực kỳ cần chữ nhẫn.
Anh Nguyễn Phú Quốc - Đội trưởng đội A8 cho biết: Anh Đinh Duy Trai là người miền Trung, ngay từ những ngày đầu bước vào công ty đến nay anh luôn là tài xế gương mẫu, chấp hành tốt nội quy công ty, rất siêng năng, chịu khó làm ăn, chạy xe giỏi, đạt doanh thu cao. Ngoài ra, trong khả năng của mình, anh luôn giúp đỡ anh em lái xe mới, hướng dẫn cách chạy như thế nào để có khách hàng. Anh ấy còn giới thiệu anh trai vào lái chung xe với mình. Anh Luận (anh của Trai) cũng có doanh thu khá tốt. Hai anh em chạy chung một chiếc xe có thuận lợi hỗ trợ nhau rất tốt. Cạnh đó, hai người bạn cùng quê với anh trai chuyển từ hãng khác sang lái cho Vinasun gần 1 năm qua cũng đạt kết quả tốt. Hi vọng kết quả này sẽ được phát huy ở nhiều đội nhóm.
M.N
|