Sinh ra tại Thành phố mang tên Bác, là con trai thứ 3 trong gia đình có 5 anh em sống ở Quận 4. Lấy vợ năm 30 tuổi, nay đã có cô con gái xinh xắn đang học lớp 1. Hàng ngày vợ anh phải xuống tận Thủ Đức lấy trái cây đem về thành phố bán. Công việc vất vả nhưng 2 vợ chồng đều cố gắng và sau 5 năm chi tiêu tiết kiệm, họ đã mua được căn nhà riêng cho mình ở Quận 12. Tâm sự với tôi, anh nói: “Lái taxi nhiều lúc rất mệt vì phải thức khuya, có nhiều lúc chở khách vào nửa đêm tôi cảm thấy rùng mình vì nhớ lại cảnh những anh em tài xế bị cướp, giết… nhưng mỗi khi nghĩ đến vợ con tôi lại có thêm động lực để cố gắng, vượt qua mọi sự sợ hãi”. Tính đến nay Đoàn Minh Tiến đã lái taxi được 3 năm. Trước đây anh sống bằng nghề buôn bán. Tìm đến những xí nghiệp may giỏ xách, mua rồi đem xuống các tỉnh bán lại. Một cái nghề bán 1 lời 10 đó có thể nuôi sống cả gia đình anh nhưng phải nay đây mai đó suốt. Để vợ con ở nhà một mình hoài anh không yên tâm. Thế là anh xin vào lái taxi cho taxi Vinasun để tiện việc chăm sóc vợ con. Một hôm, khi đang chạy taxi trên đường Khánh Hội, Quận 04, bất chợt nghe tiếng la thất thanh: “cướp, cướp”, đồng thời thấy 2 thanh niên chạy xe gắn máy phóng vụt qua. Đoán được chuyện gì đã xảy ra, theo quán tính, anh cho xe chạy đuổi theo. Chiếc gắn máy chạy rất nhanh khiến anh không thể tiếp cận được. Đến đoạn đường có con lươn, anh rồ gza phóng lên phía trước ép xe của bọn chúng vô trong. Đang chạy với tốc độ nhanh, bị bất ngờ 2 tên té nhào xuống đất làm văng ra chiếc laptop vừa cướp được của một cô gái đi xe Attila. Ngay khi đó, 1 tên hốt hoảng chạy trước, bỏ tên còn lại đang loay hoay dựng xe lên để tẩu thoát. Thấy vậy, anh nhanh tay mở cửa xe đạp xe của chúng xuống. Sợ hãi, tên đó vội vàng bỏ xe lại chạy trốn. Anh chạy đuổi theo nhưng không kịp.
Tuy đã lấy lại được tài sản cho khổ chủ và được Công an phường 13, Quận 4 khen thưởng nhưng anh vẫn cảm thấy tiếc vì đã không bắt được 2 tên cướp đó. Theo lời anh thì chúng còn rất trẻ, chỉ khoảng mười mấy tuổi, cần phải được đưa đi cải tạo để sau này có thể trở thành những công dân tốt. Nhưng dù sao anh cũng cảm thấy rất hãnh diện vì mình đã làm được một việc tốt góp phần mang lại hình ảnh đẹp cho Công ty. Anh nói: “Có thể sắp tới tôi sẽ cho vợ đi học lái xe để về lái taxi cho Vinasun, tôi rất tự hào về mình và về nghề lái taxi”.Ngồi nghe anh kể lại câu chuyện trên đây, tôi nhận thấy anh thật hiền hậu, chân chất và có phần rụt rè, không giống những gì tôi tưởng tượng về anh phải là một người cao to, vạm vỡ lắm khi đã dũng cảm đuổi theo 2 tên cướp để lấy lại tài sản cho khổ chủ. Nếu như 2 tên cướp có mã tấu thì không biết chuyện gì đã xảy ra với anh…Càng ngày Công ty càng có nhiều đợt khen thưởng cho các tấm gương tài xế cứu giúp người bị nạn, trả tài vật khách hàng, cứu tinh xa lộ… Tuy giá trị vật chất không lớn nhưng giá trị về tinh thần thì không thể đếm được, đó như một sự khích lệ to lớn đối với tất cả tài xế. Làm một việc tốt không phải để được khen thưởng mà để đem lại vinh dự và lòng tự hào không chỉ cho chính mình mà cho cả Công ty. “Một việc làm nhỏ, tiếng thơm muôn đời”…
Lê Huế
|