Lái xe Thái Ngọc Dũng - yêu nghề phải giữ lấy nghề

26/05/2015, 15:34

Lái xe Vinasun Taxi - Thái Ngọc Dũng

Vào công ty từ tháng 10/2010, trong 3 năm liên tiếp, anh Thái Ngọc Dũng, tài 3994, đội 18, chi nhánh 8 luôn đạt thành tích doanh thu cao: Năm 2012 anh đạt giải nhì chi nhánh, năm 2013 anh vươn lên xếp hạng 9 công ty, năm 2014 anh giành vị trí nhất chi nhánh. Để đạt vị trí cao liên tục, theo anh Dũng ngoài biết cách chạy, cung cách phục vụ hành khách tốt còn phải có nhiều khách mối, lên ca sớm và chịu khó, siêng năng.

Phục vụ tốt được nhiều khách mối
Trước đây tôi sống và làm việc ở Cần Đước - Long An, sau này khi nhà bị giải tỏa tôi quyết định mang vợ con lên thành phố lập nghiệp. Mới lên thành phố tôi đi thuê nhà sau 6 tháng thì tìm được căn nhà ưng ý lại vừa túi tiền nên tôi mua luôn. Sau đó nộp hồ sơ vào hàng loạt công ty taxi, trong thời gian chờ gọi tôi bỏ ra 2 tháng “lăn” từ quán cà phê này sang quán nọ và những điểm tiếp thị có tài xế tụ tập để tìm hiểu xem hãng nào tốt nhất. Tôi biết được Vinasun đang “hot” thế là về làm việc cho công ty từ năm 2010 đến nay. Mới vào công ty, tôi đua theo đồng nghiệp học hỏi kinh nghiệm. Tháng đầu tiên chưa biết đua điểm tôi “ém binh” ở những điểm tiếp thị, lúc xuống ca tôi chạy xe máy luồng lách các con hẻm, ghi lại từng số nhà không theo thứ tự và ghi nhớ, từ đó học hỏi dần dần và doanh thu cũng khá lên từng ngày. Mặc dù buổi ban đầu có gặp những trở ngại trên nhưng tính tôi xưa giờ quyết định làm gì thì không chịu thua ai, làm ra làm, có lẽ nhờ đó mà tôi làm việc hiệu quả.

Nhờ cung cách phục vụ tốt, “hiểu lòng người” nên tôi có được nhiều khách mối gia đình, khách văn phòng ở tòa nhà, cơ quan nhà nước… Có hôm lên ca có đến 3 – 4 khách mối gọi một lượt, tôi phải sang bớt cho đồng nghiệp. Và điều quan trọng để tôi trao khách mối là đồng nghiệp đó phải đến đúng giờ, đúng hẹn với khách. Đó là điều quan trọng để tôi giữ mối, đồng nghiệp nào thất hứa sai giờ hoặc lười đến chở khách tôi sẽ không bao giờ gọi chở khách của tôi lần nào nữa vì anh ấy làm mất uy tín của tôi. Có một lần vào buổi chiều khách gọi hẹn 1 – 2 giờ sáng đến rước người ta đi sân bay, đi tỉnh. Nhưng hôm đó tôi không lên ca nên tôi gọi đồng nghiệp và anh ấy hứa chắc chắn đến chở. Tôi yên tâm nghỉ, nhưng đến giờ hẹn thì khách gọi bảo sao không thấy xe đến, tôi đành xin lỗi khách và gọi ngay lên tổng đài nhờ phát điểm điều ngay xe đến gấp, tôi cũng thông báo luôn nơi đến để tài xế hứng thú vì khách đi xa. Tôi nghe hành khách nhận xét “người ta quý mến… bác tài Dũng ở cử chỉ, lời nói, cách giao tiếp lịch thiệp, tác phong nghiêm chỉnh”. Những điều này tôi có được là nhờ trải qua 13 năm làm việc ở cơ quan nhà nước (sau này cảm thấy không phù hợp nên tôi xin nghỉ) đã rèn luyện tôi có tác phong, ăn mặc chỉnh chu, dù ngủ trên xe tôi cũng giữ nguyên tác phong. Nhờ vậy khi lái taxi tôi có được lợi thế và nhiều lần tôi được khách chọn thay vì ngồi trên xe tài nhất. Tôi nhớ lần nọ hơn 1 giờ sáng có 5 xe về tự xếp tài trước bệnh viện Chợ Rẫy, anh tài đầu bỏ áo ra ngoài nằm trên xe gác chân ngủ, 3 anh tài kế nhau đang ngồi “tám” chuyện bên ngoài, tác phong cũng xốc xếch, tôi vừa về đang ngồi trong xe. Bên trong bệnh viện có một ông khách tác phong đĩnh đạc đi ra, ông đứng hút thuốc và quan sát dãy xe, ông đi qua nhìn vào xe tài nhất rồi lướt qua nhóm tài xế, ba anh đồng nghiệp thấy thế chạy lại hỏi ông đi đâu, ông lắc đầu đi đến xe tôi hỏi: “Chú có chạy không?”, thấy vậy các bác tài nhao nhao “Chú đi tài nhất xe thằng kia kìa”, ông ấy trả lời: “Tôi không đi xe ai hết, tôi muốn đi xe anh này, được không?”. Xe lăn bánh tôi mới dám hỏi khách đi đâu, ông thông báo về Bình Dương. Lần khác, siêu thị Lotte đầu đường 3/2 đến giờ đóng cửa, anh em tài xế ngồi gần đó uống cà phê cóc, trời nóng có vài anh kéo áo ra cho thoải mái, khách trong hai tòa nhà gần đó đi ra chỉ ngay tôi chở.

Lợi thế lên ca sớm
Mỗi ngày tôi lên ca sớm, 4 giờ sáng đã lên xe, tranh thủ thời gian này kinh doanh, có hôm đến 8 giờ sáng doanh thu tôi đã trên 1 triệu đồng. Tôi may mắn chạy ở khu Q.11 có điểm nhiều. Ai chạy ở Q.11 chỉ cần chịu khó một chút, sáng ý là doanh thu không bị rớt. Trừ những lúc đi đến đâu đón khách đến đó, còn lại thời gian tôi luôn về Lê Đại Hành, Q.11. Thế nhưng, nghề lái xe này cũng như buôn bán, có ngày đắt ngày ế, những ngày ế 22 giờ siêu thị, tòa nhà kéo cửa, tôi cũng “gác kiếm ngủ” đến 24 giờ khuya thức dậy chạy đến sáng. Phải biết… điểm dừng chứ không phí sức, tốn xăng. Ví dụ ngày ế ai nấy ế đều, tối muộn chỉ còn điểm đài, lại còn có một vài tài xế dùng sim khuyến mãi “quăng điểm” nên tôi thường ngủ lấy sức.

Công việc trước đây cho tôi nhiều kinh nghiệm nên tôi gặp thuận lợi khi lái xe, không dễ bị công an thổi. Tôi khá rành và hiểu rõ luật giao thông và các biển báo, ví dụ ở biển cấm dừng cấm đậu mà tài xế còn ngồi trên xe, xe còn nổ máy thì bị phạt 350.000đ lỗi dừng xe nơi cấm dừng cấm đậu, còn tài xế xuống xe thì bị phạt 700.000đ vì đỗ xe nơi cấm dừng cấm đậu. Tôi sợ nhất camera ghi hình chậm, tôi biết những nơi như Q.1, Q.3, Q.5. Q.10 có camera ghi hình ở các tuyến đường điển hình là Nguyễn Văn Cừ, Hùng Vương, Nguyễn Tri Phương, Trần Hưng Đạo… nên tôi tuân thủ nghiêm túc. Những quận khác có camera nhưng chỉ dùng cho VOV giao thông. Ngoài ra, còn phải “me” giờ, như sáng sớm chạy đến 8 giờ lỡ vi phạm cũng không bị ghi hình vì đó là giờ cao điểm VOV giao thông làm việc, thời gian kế tiếp thuộc bộ phận bắt lỗi ghi hình chậm, tài xế phải cẩn trọng không vượt đèn vàng kẻo bị chụp bảng số xe, đến 11 giờ trưa VOV giao thông tiếp tục làm việc, tượng tự cho buổi chiều. Chuyện này đa phần tài xế lâu năm lớn tuổi biết, còn bọn trẻ ít quan tâm. Một chuyện khác nữa là có những đoạn đường cho xe hơi đi 2 len, nhiều người không biết chen chúc kẹt xe kéo dài mà không dám rẽ vào len trong chạy, sợ công an bắt. Khi tôi về đội có đồng nghiệp đã thốt lên: “Ông này chạy ghê lắm nè, đừng nói tới ổng, ổng đi toàn len trong không hà…”. Thế mà tôi đi đâu ai bắt tôi, có lúc thấy tôi đi nhiều lúc tài xế Vinasun thấy tôi chạy cũng rẽ đi theo.

Nhìn chung, nghề nào cũng có khó khăn của nó, nhưng quan trọng là mình vượt qua trở ngại như thế nào, có trụ được với nghề không? Tôi từng nói chuyện với bà xã và đồng nghiệp, chạy taxi có lúc yêu nghề lắm luôn, có lúc gặp khách thiếu văn hoá chỉ muốn bỏ nghề ngay. Khách thuộc đủ thành phần, khó tính khó chịu có hết nhưng thôi mình nhịn chút xíu cho nó qua. Đến nay tôi đã gắn bó nghề taxi được 4 năm và vẫn tiếp tục đồng hành trong những năm sau.
Trang 5 trên 9 « 1 2 3 4 5 6 7 8 9 »