Lái xe Lương Tâm Phúc - Chàng kỹ sư thích lái taxi

01/03/2016, 10:29

Tốt nghiệp đại học tại một ngôi trường nổi tiếng nhưng tại sao anh chịu đi lái taxi?
Tôi sinh ra và lớn lên ở Bình Định, ba mẹ tôi luôn mong muốn cho con cái ăn học đàng hoàng để tìm được công việc tốt, thoát khỏi cảnh khốn khó của vùng quê nghèo miền Trung. Trong khi nhiều bạn bè đồng trang lứa ra đời sớm kiếm cơm, 4 anh em tôi được ba mẹ cho ăn học đến nơi đến chốn. Đó cũng là ước mơ của các ông bố, bà mẹ nơi tôi sinh sống. Không phụ lòng ba mẹ, năm 2001 tôi tốt nghiệp đại học với tấm bằng chính quy ngành điện – điện tử trường Đại học Sư phạm Kỹ Thuật TP.HCM. Ra trường tôi xin vào làm công việc phụ trách kỹ thuật cho công ty thủy sản ở tận miền Tây. Được hơn 1 năm tôi nghỉ việc về làm tại cửa hàng chuyên mua bán, sửa chữa mặt hàng điện, điện tử của anh trai ở chợ Dân Sinh, TP.HCM. Làm được 4 năm, tôi quyết định về quê lập nghiệp luôn. Ở quê đang lúc rảnh rỗi tôi đi học bằng lái chỉ đơn giản vì thích lái xe và chưa bao giờ có ý nghĩ ngày nào đó mình dựa vào nó để kiếm sống. Ở không một thời gian, tìm việc không có tôi lội ngược vào TP.HCM tìm việc. Sẵn có bằng lái, tôi nghĩ tạm thời cứ đi lái taxi, tìm được việc khác phù hợp hơn sẽ bỏ. Năm 2007 tôi lái cho hãng Vạn Xuân, cái sự tìm việc phù hợp với chuyên môn trình độ của tôi cứ mãi treo đó bởi vì tôi cảm thấy chạy xe có thu nhập khá cao, ở đây tôi cũng đạt được thành tích doanh thu cao công ty. Thời điểm này thu nhập của tôi trên 10 triệu đồng/tháng, cực kỳ cao. Ôm xe chạy suốt sống khá tốt, hơn cả thu nhập tôi đi làm kỹ sư ở công ty, giải quyết được nhiều vấn đề khó khăn tài chính cho mình. Sau đó công ty này giải thể, tôi lướt qua các thương hiệu taxi đang có mặt tại TP.HCM và thấy được Vinasun đang là thương hiệu số 1, vì thế tháng 8/2010 tôi về đầu quân cho Vinasun, ngay tháng đầu tiên tôi thấy mình đã quyết định đúng, thu nhập ở đây còn cao hơn. 

lai-xe-vinasun-taxi
Bác tài Vinasun Taxi Lương Tâm Phúc

Anh có hối tiếc khi không dùng đến tấm bằng đại học?
Mặc dù tôi có tấm bằng kỹ sư nhưng tôi yếu ngoại ngữ và vi tính, nên để xin được công việc như ý thật không dễ dàng, trong khi bọn trẻ sau này ra trường rất giỏi khoản này. Tôi lại lớn tuổi, nhiều năm không làm đúng ngành nghề cũng khó tìm được công việc có mức lương cao. Nhìn lại chặng đường đã qua tôi không có gì hối tiếc khi làm công việc không liên quan đến tấm bằng đại học. Thiết nghĩ, chúng ta học cao hay không cuối cùng cũng là kiếm tiền sinh sống, nuôi gia đình. Với tôi, không câu nệ việc trí óc hay lao động phổ thông, miễn sao công việc đó mang lại thu nhập tốt, sống được thì làm. “Đu” theo tấm bằng đại học nhưng lương thấp sẽ tự gây khó cho mình. Nhưng điều đó không có nghĩa học đại học không bổ ích. Trình độ học vấn cao giúp cho tôi trong cung cách ứng xử, lời ăn tiếng nói với khách hàng ở một cấp độ khác, mình sẽ biết nói thế nào, làm sao để họ hài lòng. Về đường sá mình cũng nhận biết nhạy hơn người ta. Nói thật, bây giờ tôi không “lưu luyến” tấm bằng kỹ sư nữa, ba mẹ tôi cũng hiểu và tôn trọng quyết định của tôi. Lái xe lâu thành quen, tôi xem nó là một nghề và tôi yêu thích công việc lái taxi, nghề này cực mà vui, được đi đây đi đó mà tôi lại thích di chuyển, rất hợp ý tôi. Nghĩ cũng lạ, nhiều lúc tôi về nhà ngủ không được nhưng nằm trên xe lại ngủ ngon. Quan trọng nhất là công việc này có thu nhập rất khá, tháng cao điểm Lễ, Tết tôi có thể kiếm được 20 triệu đồng/tháng, còn trung bình kiếm được 15 – 17 triệu đồng/tháng. Làm Vinasun mấy năm tôi rất vui khi có được thành tích nho nhỏ với 4 giải thưởng: Giải nhất đội trong 3 năm: 2011, 2012, 2014. Đến năm 2015 tôi mới thực hiện được mục tiêu đoạt giải nhất chi nhánh.

Anh chưa từng bị khách phàn nàn sao?
Không phải như thế, hành khách vô vàn lắm, có người này người nọ, có trình độ và không, cũng có người có trình độ nhưng cách cư xử thì… miễn bàn. Họ có thể khó chịu bất kỳ khi nào, nghi ngờ tài xế chạy lòng vòng v.v… Nhưng vấn đề nằm ở chỗ là mình phải nói làm sao, thuyết phục thế nào để họ hiểu, mình cũng không nóng nảy để xảy ra trường hợp đáng tiếc. Nói chung, cách ứng xử và thái độ phục vụ khách rất quan trọng dù tôi và họ bèo nước gặp nhau chỉ gói gọn trong một chuyến xe. Khách hàng thấy được phong cách lịch sự của mình, người ta sẽ gọi lại cho mình khi cần đi taxi. Hiện nay tôi giữ được khoảng 5 – 6 khách mối, có một chị ngày nào cũng đi cước xe 200.000đ, ngày tôi xuống ca đồng nghiệp sẽ chở. Tôi dùng từ “giữ được” bởi vì trước đây ở hãng cũ tôi có rất nhiều khách mối, thời gian sau qua Vinasun tôi vẫn tiếp tục phục vụ nhưng bên Vinasun điểm nhiều, khách liên tục, khi khách mối gọi mình bận, vài lần như thế họ nản bỏ đi luôn. Bù lại tôi chuyển qua me điểm, điểm đài phát qua tổng đài (nay thì qua Vinasun App). Nói chung, chạy xe có nhiều khách hay không ngoài những yếu tố do bản thân mình như siêng năng, chịu khó còn phải do hai chữ tùy duyên. 

Minh Anh 

Trang 1 trên 9 1 2 3 4 5 6 7 8 9 »