Tài xế Võ Văn Triều: Doanh thu cao nhờ may mắn và siêng chạy

11/09/2014, 14:14

Tài xế Võ Văn Triều, tài 6147, đội A5 , dù đã bước sang tuổi 46 nhưng doanh thu mỗi ca của anh chẳng những không thua kém tài xế trẻ mà còn bỏ xa nhiều đồng nghiệp để đạt doanh thu nhì chi nhánh 8 trong năm 2013. Anh Triều đã chứng minh “gừng càng già càng cay” thông qua việc đua điểm, me khách. Anh kể về những điều tích cóp được sau 5 năm làm tài xế taxi Vinasun.


Lái xe Vinasun Taxi - Võ Văn Triều

Lái taxi vất vả nhưng có tiền

Tôi gắn bó với nghề xe khoảng 30 năm, 17 tuổi tôi đi làm lơ xe, sau này lấy bằng lái tôi đi lái xe cho người dì họ, thời gian sau chuyển qua lái xe tải cho tư nhân. Năm 2009 bạn tôi đang lái ở Vinasun rủ về, tôi khăn gói lên Sài Gòn bắt đầu cuộc đời tài xế taxi. Tôi làm việc cho công ty đến nay đã được 5 năm. Nghề dạy nghề, học hỏi thêm từ anh em đồng nghiệp và tích cóp kinh nghiệm, mỗi năm tôi chạy tốt hơn, nhờ đó thu nhập cũng ổn định. Chạy taxi nhiều năm nhưng tôi thật sự không có khách mối, bù lại tôi biết nhiều điểm khách thường xuyên đi. Điều thuận lợi của tài xế Vinasun so với các hãng khác là đi đến đâu cũng dễ bắt khách, bởi vì đại đa số khách hàng ưa chuộng hãng Vinasun. Đặc biệt là giờ cao điểm chỉ cần chạy ngoài đường, mở bộ đàm nghe tổng đài phát điểm đã phục vụ khách không kịp. Trời mưa là “lễ hội” của cánh tài xế taxi, chạy sướng, buông khách này có khách khác ngay, chạy đến đâu “lượm” khách đến đó.

Theo tôi nhận thấy, lượng khách đi Vinasun mỗi năm có tăng nhưng do số lượng xe của công ty cũng tăng lên, lượng khách bị chia sẻ, vì vậy nhiều tài xế thấy khách không tăng mà còn sụt giảm. Sự canh tranh đua điểm cũng khốc liệt hơn, ai nhanh tay nhanh chân người đó lấy đươc khách. Riêng tôi có cách chạy chậm, trầm tĩnh. Một số đồng nghiệp trong đội bảo rằng “Ổng chạy chậm như rùa mà sao lúc nào về đội doanh thu của ổng hơn chúng ta?”.

Quả thật, doanh thu cao không tự nhiên mà có, bản thân tôi luôn cố gắng chạy nhiều giờ. Tôi thường tranh thủ lên ca lúc 5 giờ sáng và xuống ca vào lúc 4 giờ sáng của ngày hôm sau, thời gian nghỉ ngơi chợp mắt khoảng 2 giờ vào thời gian đứng hình, gần sáng đài nổ điểm tôi tiếp tục cho xe lăn bánh. Đôi khi có khách liên tục, doanh thu tăng ào ào nên tôi chạy cả đêm cũng không biết mệt.

Ngoài ra, chạy xe cũng như mua bán, phải có duyên với nghề thì kinh doanh sẽ gặp nhiều may mắn, thuận lợi. Tuy nhiên, cũng có lúc ế khách tôi ráng chạy cho có doanh thu chứ không lời nhiều.

Nhiều hôm, sáng lên ca chạy được 4 – 5 cuốc mà doanh thu kiểm lại chưa tới 100.000đ cả người chợt lạnh toát, nhanh chóng tìm cách mở hàng lại. Đôi lúc, hứng chí chạy cả ngày, doanh thu cứ tăng dần nhưng xui xẻo gặp bác công an ăn giấy phạt chạy lấn tuyến; ngừng, đậu xe không đúng nơi quy định… xem như đi tong công sức cả ngày. Mồ hôi đổ ra ngày hôm ấy thành công cốc. Đó chính là những vất vả của nghề lái taxi mà tài xế thường xuyên phải đối mặt.

Tích cóp tiền xây nhà, dưỡng… già.

Song song đó, bản thân tài xế cũng phải học hỏi nghệ thuật phục vụ khách. Có nhiều khách hàng khó tính lắm, đường một chiều, đường cấm cứ bảo mình “bang” vào. Ví như cùng một đoạn đường hôm qua họ đi 80.000đ hôm nay mình chở tiền cước tăng lên 85.000đ là người ta khó chịu thắc mắc ngay. Tôi giải thích cùng xe 7 chỗ nhưng công ty có xe G xe J, xe hai dàn lạnh và một dàn lạnh, giá tiền cước vì thế khác nhau, người ta im lặng trả tiền nhưng thái độ bực dọc, nét mặt như tố cáo “Tên này xạo, hắn vẽ đường”. Đôi lúc tâm trạng đang không tốt mình cũng tổn thương lắm chứ nhưng suy nghĩ của khách mình nào cản được.

Tôi phải công nhận chạy taxi thường đối mặt với áp lực về doanh thu, lo công an thổi, trật tự đô thị bắt… Cho nên ngoài xếp tài, canh điểm đài, chúng tôi cũng me những điểm không thuộc điểm tiếp thị của Vinasun như nhà hàng, công viên… Điều khó khăn ở những nơi ấy thường có sẵn đội ngũ lái xe dù, xe ôm. Đặc biệt, đội xe ôm thấy taxi mon men đến họ nhảy xổ ra xua đuổi ngay với lý do “chính đáng”: “Tụi tao có chỗ đậu chút xíu kiếm cơm à, tụi bây nhiều điểm quá trời còn nhào vô chiếm?”. Mặc dù hai phương tiện hành khách lựa chọn hoàn toàn khác nhau, khách nào thích đi xe ôm sẽ không đi taxi, và ngược lại, thế nhưng xe ôm không bao giờ chấp nhận sự thật và giữ vững quan điểm “taxi lấy hết khách xe ôm”. Nhiều lần tôi mon men đến một số điểm bị mấy bác tài xe ôm chửi rủa, đập vào xe, tôi đành quay kiếng làm người mắt điếc tai ngơ cho xe vọt lẹ rồi sau đó canh giờ chạy chầm chậm ngang qua vớt ngay khách đang ngoắc taxi. Qua những va chạm trong công việc tôi rút ra một điều, nghề nào cũng có áp lực và khó khăn riêng, quan trọng là mình phải biết cách vượt qua nó, chuyện lớn hóa nhỏ, nhẫn nhịn yên ổn làm ăn, kiếm tiền.

Mấy năm lái xe ở Vinasun tôi có dành dụm tiền gửi về cho vợ con hoàn tất ngôi nhà vừa xây gạch còn dang dở. Bây giờ ngôi nhà cũng đã quét vôi, sơn tường, lót xong nền gạch... Tạo dựng được ngôi nhà chắc chắn khang trang rộng 6 mét, dài trên 20 mét cho vợ con, tôi ở thành phố cũng yên tâm làm việc. Bình quân tôi kiếm được khoảng 3 triệu đồng/tuần. Theo thống kê từ công ty, năm 2013 tôi đạt doanh thu bình quân 2.830.000đ/ca. Tôi ước tính năm nay có lẽ doanh thu không bằng năm trước, bởi vì thời điểm trước xe công ty về nhiều thiếu tài xế, tôi tăng ca, tuy thu nhập hàng tháng tăng nhưng doanh thu mỗi ca bị giảm do tôi phải nghỉ sớm lấy sức hôm sau còn tăng ca, không thể chạy sáng đêm. Tóm lại, tôi nghĩ năm nay tôi dư ca nhưng doanh thu mỗi ca không cao bằng 2013. Cạnh đó, năm nay nhiều tài xế trẻ, sức khỏe tốt “vùng lên” chạy ghê lắm, các cậu ấy bám nhau sát nút.

Con trai cả của tôi hiện cũng đang lái cho Vinasun. Hồi ở dưới quê cháu lái xe tải lương từ 3 – 4 triệu đồng/tháng Cháu nó lái xe tải cho cậu được vài năm tôi gọi cháu lên đây lái taxi cùng. Thu nhập của cháu hiện giờ khoảng 7 – 8 triệu đồng/tháng. Đôi lúc so sánh thu nhập cháu nói với tôi: “Cha có duyên với chiếc taxi, con không có duyên với nó như cha…”. Bây giờ cuộc sống gia đình tôi cũng khá thoải mái, ở dưới quê cũng thuộc hạng khấm khá. Tại thành phố tôi thuê căn nhà giá 3 triệu đồng sống cùng con trai ở, mỗi tháng tôi cũng gửi về quê cho bà xã 5 – 7 triệu đồng lo cho hai con nhỏ, đứa út còn chuẩn bị bước vào học lớp 12, tiền ăn học cần nhiều. Bên cạnh đó, bà xã cũng tích cóp dành dụm để hai vợ chồng dưỡng già không phiền con cháu.

Nguyễn Xuân Hải – Đội trưởng đội A5, chi nhánh 8:
Tôi làm đội trưởng đội A5 hơn 4 năm. Anh Võ Văn Triều là một trong mười mấy tài xế có doanh thu cao của đội. Doanh thu bình quân của anh khoảng 3 triệu đồng/ca, anh nằm trong top 10 người có doanh thu cao nhất đội. Dự đoán năm nay anh ấy cũng sẽ được nhận giải doanh thu nhưng chưa biết giải chi nhánh hay giải đội.
Vân Anh
Trang 1 trên 8 1 2 3 4 5 6 7 8 »